Chương 1: Bản án lạnh lùng của khổ đau
Đêm khuya, căn phòng bệnh tĩnh mịch, ở góc phòng, lặng lẽ —
một người bạn tôi – cô ấy ngồi thu người trên giường, đôi mắt đỏ mọng vì đã
khóc ròng rã suốt nhiều ngày.
Tôi đã chứng kiến mọi thứ đến quá đột ngột với cô ấy. Cô ấy
từng biết có người bạn sắp đến ngày cưới, gia đình đàng trai phát hiện cô ko thể
sinh con đã trả lễ, tôi cũng ko biết cô đã chịu qua đau khổ đó tiếp tục sống
như thế nào, 1 thời gian sau người bạn đó phát hiện mình bị ung thư… cũng lần
đó tôi đặt bút viết 1 bài về sự vô thường của cuộc đời, tôi cảm thấy đau theo
cô ấy, tôi đã từng nghĩ nếu là cô ấy tôi phải chịu đựng những điều đó ra sao. Vậy
mà những ngày tháng này, tôi lại là người chứng kiến nỗi đau này từng ngày, từng
ngày một…
Biến cố ập đến không báo trước Và trong ánh sáng rất lạnh của
khổ đau ấy, mối quan hệ của họ hiện nguyên hình. Anh ta hoãn cưới. Khi cô đề
nghị đăng ký kết hôn trước để làm IVF, anh ta lạnh lùng từ chối: “Khi nào em
khỏe thì anh mới cho tinh trùng làm IVF.” Những cuộc gọi thưa dần, những lời
nói chuyện chỉ còn là nghĩa vụ và sự né tránh.
Những ngày tháng này, cô ấy đang học tập được những nghi thức,
một trong những nghi thức ấy là câu chuyện mà tôi nghe được. Ngài hỏi:
— Con đang đau nhất vì điều gì?
Cô ấy bất lực, nước mắt lại trào ra:
— Con cảm thấy mình bị bỏ lại đúng lúc yếu nhất. Con người
có phải lộ ra bản chất thật của họ rồi ko. Con ghét bản chất đó, rồi con thấy
kinh tởm. Tâm con bây giờ ngập đầy sự thật trần trụi đến rùng mình.
Chương 2: Tự chuốc thuốc độc cho mình
Căn phòng im lặng rất lâu. Ngài nhìn cô ấy, ôn tồn hỏi:
— Khi con oán ghét như vậy… ai là người đau đầu tiên?
Cô ấy cúi đầu giấu đi sự tủi hờn:
— … Là con.
— Đúng vậy. — Ngài gật đầu — Sân hận giống như con tự uống
thuốc độc và hy vọng người khác sẽ hủy hoại.
— Nhưng con không chịu nổi cảm giác bị phản bội này… — Cô ấy
nghẹn ngào.
Ngài nhìn cô thật sâu:
— Không phải tất cả mọi người đều đủ sức đối diện với khổ
đau. Có người bước lại gần hơn, có người lùi đi vì sợ hãi. Không phải vì họ
hoàn toàn xấu xa, mà vì tâm họ chưa đủ rộng để chứa đựng nỗi đau của người
khác.
— Giới hạn của họ chỉ đến đó thôi. Con đang đau vì hai điều:
một là thực tại bệnh tật, hai là hình ảnh về họ, thứ mà con cảm thấy nó đang dần
tan vỡ. Điều thứ hai thường đau hơn điều thứ nhất, vì con mất đi cả tương lai
mà mình từng mơ ước.
Cô ấy khóc nức nở. Ngài để cô khóc thật lâu rồi mới hỏi tiếp:
— Con có biết vì sao con giận dữ mạnh đến thế không? Vì một
phần trong con vẫn đang cố níu giữ lấy hình ảnh cũ, muốn họ phải trở lại như
trước để chứng minh họ yêu con. Nhưng cuộc đời vô thường, con người cũng vô thường.
Khi biến cố đến, lớp mặt nạ rơi xuống, và ta nhìn thấy giới hạn thật của nhau.
Chương 3: Quay về trú ẩn nơi tâm ta
— Vậy con phải làm sao với sự ghét bỏ này? — Cô ấy ngước lên
hỏi.
Ngài mỉm cười:
— Đừng cố ép mình phải cao thượng ngay lập tức.
—Điều đầu tiên chỉ là: đừng tiếp tục cầm dao đâm thêm vào vết
thương của mình. Mỗi lần con lặp lại suy nghĩ họ ấy tệ bạc, ai là người đang
làm con đau? Người kia chỉ làm con đau một lần, nhưng tâm con đang tự lặp lại nỗi
đau ấy hàng trăm lần mỗi ngày.
— Nhưng con không biết làm sao để buông…
Ngài nhìn ra cửa sổ, nơi ánh mai đang nhen nhóm:
— Buông bỏ không phải là phủ nhận quá khứ, mà là không để nỗi
đau trở thành danh tính của mình. Con không phải là “người bị bỏ rơi” hay “kẻ
đáng thương”. Con chỉ là một con người đang trải qua một giai đoạn khổ đau. Chỉ
vậy thôi.
Cô ấy hít một hơi sâu, lồng ngực khẽ dịu xuống:
— Con có nên tiếp tục không thưa ngài?
Ngài im lặng hồi lâu rồi bảo:
— Đừng quyết định bằng sợ hãi, cũng đừng ở lại vì sợ cô đơn.
Hãy nhìn xem người đó có thực sự chọn hiện diện cùng con trong đau khổ này hay
không.
Cô ấy nhắm mắt, nhớ lại những lần mình khóc còn họ lạnh nhạt từ chối khẩn cầu của mình... nghĩ đến đó làm cô ấy đi đến quyết định...
Ngài mỉm cười:
— Những gì thật sự thuộc về con sẽ không mất vì một biến cố.
Chỉ những điều không đủ sâu dày mới rời đi khi bão tới.
— Làm sao để con ngừng ghét? — Cô ấy hỏi câu cuối cùng.
Ngài nhìn cô bằng ánh mắt đại từ bi:
— Mỗi khi cơn giận tới, đừng nói: “Họ là kẻ tồi.” Hãy
thử nói: “Đó là: Một con người đầy sợ hãi và giới hạn, họ đã làm mình đau.”
Câu đó vẫn là sự thật, nhưng nó không có độc. Con không cần phải tha thứ ngay
hôm nay, chỉ cần bắt đầu bằng việc không biến trái tim mình thành nơi ở của hận
thù.
Chương 4: Bình an đến từ việc ngừng chống lại thực tại
Từ hôm đó, tôi chứng kiến một sự im lặng tĩnh tại ở bạn mình.
Cô ấy không còn oán trách, không cố giải thích, cũng chẳng cần họ phải hiểu
mình đau thế nào. Cô hiểu rằng họ chỉ đang sống bằng giới hạn của chính mình.
Biến cố đã buộc cô ngừng kỳ vọng vào người khác.
Cô ấy đã dần thấu hiểu bài học về sự tỉnh thức: Bình an
không đến từ việc có ai ở lại, mà đến từ việc mình không còn chống lại thực tại
nữa. Mọi thứ đều vô thường — dù cho đó là một mối quan hệ, một lời hứa, một cảm xúc hay cho đến
một giai đoạn đời người.
Mỗi hình thái là rỗng, là biến đổi… cô ko thể bám vào 1 thứ mà tính chất của nó là là vô định, cô cần thấu hiểu và chấp nhận lấy nó.
…
No comments:
Post a Comment