Được 1 đêm mát mẻ, lòng cũng cảm thấy khoan thai hơn mấy ngày
trước
Một cơn mưa chiều hối hả, và những cơn giông mát lạnh, hơi có
tiếng sấm ầm ầm nhưng rồi mưa cũng rơi vài ngụm lã chã cho mình thấy yên tâm hơn
…
Thế là trời lại dịu mát, rằng cơn hậm hực mùa hè như thở phì
phò rồi cũng bị cơn gió cuốn trôi đi, như cái cách mà nó cuốn đi những dòng ký ức.
Ký ức rồi sẽ phai, thực tại rồi cũng sẽ thành ký ức mà thôi,
cũng ko nên bận long
Bởi có nặng nề đến mấy, rồi trời cũng sẽ mưa giông, và mọi
thứ đc gột rửa trả lại yên bình
Và cũng bởi thế nên đừng để long bận tâm, vì những gì vốn mất
mát tức là ko thuộc về hiện tại đó của mình, chỉ cần dịu dàng với mình hơn, thế
là được, thế là đủ.
Nếu cuộc sống ko đối xử với bạn đủ dịu dàng, ko vỗ về bạn,
thì chỉ còn bạn vỗ về chính mình thôi, nếu ko phải là ba mẹ thì cũng chẳng có vòng
tay ai khác đủ che chở ngoài chính mình
Buồn rồi cũng sẽ qua thôi, chẳng có nỗi buồn nào còn mãi, mọi
thứ rồi sẽ ổn, nếu ta biết buông …
Giữ lại sẽ làm mọi thứ thêm ngột ngạt, ta đã sống ngột ngạt đến
từng ấy năm tháng rồi, nên buông cho chính ta đc thấy nhẹ nhàng hơn, mong là những
cơn hậm hực sẽ ko còn quay lại
Mong rằng những ngày nắng nóng đừng kéo dài thêm, hãy cho tôi
thêm 1 ít gió mát của đêm, để tôi thấy cuộc đời còn dịu dàng với mình
ko có thời gian để viết nhiều, cũng ko còn cảm xúc để ghi chép nhiều, văn phong cũng khô khan hơn, bởi khi phải suy nghĩ nhiều, văn viết tự nhiên đơn giản lại, lẽ thường tình

No comments:
Post a Comment