Mồng 4 Tết 2025
Trời nắng ấm, gió lưa thưa cùng quyện với hương khói ngoài đồng,
thế là 1 cái Tết nữa đã qua …
Kiểu thời tiết này cứ lững lờ như ko có thật, như tỉnh như mê.
Bởi vì càng lớn dần, ta càng nhận ra Tết ko còn vui nữa, mà nó là những hoài niệm.
Những ko gian hoài niệm về tuổi thơ, về ông bà, về những
khung cảnh ấm áp mà ta được trọn vẹn trong từng giọt của hương khói ấy, trong
tiếng cười trìu mến tình thương của ông bà mình. Nhưng những ngày đó đã ko còn
nữa …
Bên bậc thềm của nhà Nội mỗi lần về quê, lúc ta còn chập chững,
mặc những chiếc áo xinh nhất mà ta có, buộc những kiểu tóc đẹp nhất mà ta đc,
nhận những tờ tiền lì xì mệnh giá 200đ, 500đ … trở thành những ký ức sống động
mà có lẽ sống mãi về sau dù ta có già đi.
Rồi những xác pháo hồng ngổn ngang khắp nơi trông đẹp tuyệt,
cùng những ánh vàng của hoa mai và muôn sắc hoa khác, tất cả đều rực rỡ long
lanh trong ánh mắt trẻ con của ta… rồi cứ thế chìm vào những buổi chiều ảm đạm
xa dần xa dần trong cái lạnh lẽo của ngày hôm nay.
Ta của hơn 30 năm sau…
Thế là hết tết, chóng vánh như 1 cơn gió la đà ngoài cánh đồng
ai đó mới cấy xong, còn xanh rì còn biêng biếc nhưng như muốn gục ngã trong ánh
chiều tà… Nếu đứng đó chắc ta sẽ nuốt trọn cái cảm giác đơn độc đó, lẻ loi đó…
Mỗi năm trôi qua, có những câu chuyện khác đến.
Vài câu chuyện vui, vài câu chuyện buồn, những tượng đài vững
chắc cũng sụp đổ, ko biết họ đã làm gì, để rồi biến những câu chuyện vui thành
câu chuyện buồn lòng làm liên lụy đến cảm xúc của mình đến thế.
Vài kẻ thì mới có đc chút thành công đã thay đổi, tự cho mình
là kẻ thắng cuộc. Nhìn đấy ngẫm đấy mà thấy buồn cười thay, thôi thì chúc cho hắn
đc mỹ mãn, phước phần của họ thì họ hưởng, miễn là đừng làm vấy động cảm xúc của
ta.
Vài kẻ thì tranh đấu đoạt quyền ngoài kia, thế giới nhiễu nhương,
long người nhơ nhuốc – chật hẹp, chỉ toàn là đê tiện, cũng làm ta thấy phiền long.
…
No comments:
Post a Comment