Hôm nay trời Đà Nẵng bất chợt giống trời ở Nhật Bản, gió thổi lạnh buốt nhưng dưới đường là nắng.
Cái nắng vừa lạnh vừa ấm đó thật giống ở khí hậu ôn đới, điều mà có lẽ lớn lên từ nhỏ ở miền Trung tới giờ tôi cũng chưa bao giờ đc nhìn thấy.
Trong cái lạnh ấm đó vừa lạ lẫm vừa quen quen, làm gợi nhớ những ký ức đau lòng, của trời mùa đông ở Đài Loan, những mùa nắng lạnh như thế cứ trôi qua, làm lòng tôi quay quắt khủng khiếp.
Cái quay quắt thường là nỗi ám ảnh của nỗi đau nhiều đến thế, giữa lúc bầu trời đẹp và bình yên đến thế. Cái ám ảnh dai dẳng đeo đuổi suốt bao năm tháng xa nhà, và hôm nay lại tận mắt chứng kiến trên quê hương mình. Toàn là cảm giác xót xa, 1 cô gái bé nhỏ bôn ba giữa xứ người, chứng kiến bao mùa đông lạnh lẽo, bao sự tàn nhẫn của con người và thời gian dưới 1 khung cảnh đẹp đến nao lòng. Vậy mà cô chưa 1 lần được ngắm một mùa đông đẹp trọn vẹn nào, chưa được đón nắng ấm vào trong lòng ngoại trừ cái lạnh cắt da thịt còn in sâu mãi trong mớ ký ức khó chịu đó.
Cảm giác bàng hoàng đó càng khó nghĩ hơn khi đc tận mắt chứng kiến ở nơi đây, khi bao ký ức đã lùi xa, nhưng không khí này, ko thể nào tránh khỏi ... nó thốc vào mặt, vào mũi, vào từng thớ thịt ... nó sưởi ấm nhưng nó cũng ko quên nhắc lại những cơn gió lạnh thấu xương. Kiểu thời tiết lạ thường ở nơi này.
Con người xa lạ ta từng biết qua cũng có kẻ này người nọ, huống gì là những người ta từng quen biết, hay tiếp xúc hằng ngày. Hôm nay, một trải nghiệm làm mình nhận ra, loài người thật có tính cách vô chừng.
Bắt 1 chiếc Grab từ chỗ khám bệnh về, thì từ lâu cũng quen với việc tự đi khám, dù cũng cảm thấy tủi thân vì cần 1 người đồng hành ... Nhưng rồi cũng phải vác thân đi 1 mình ... dạo gần đây lại hay đi nhiều hơn, nên cảm thấy quen rằng sẽ chẳng có ai biết đc, ta đã trải qua những gì ... cứ thế tự mình tất cả ...
Cậu Grab dừng lại hỏi chị về Ngô Sĩ Liên à, tôi ừ đúng rồi e, à e ơi trên đường về có thể ghé ở tiệm Long Châu nào cho chị mua ít thuốc được ko
- Làm gì có tiệm Long châu nào trên đường Nguyễn Tất Thành chị
- Vậy đi đường trong được ko e, ở phía Hồ Tùng Mậu c nhớ có 1 cái
- Thôi c ơi, e ko đi tuyến đó, chỉ đi đường này về thôi
- Sao mà khó quá vậy e
- C book Grab bike tiết kiệm mà c làm như gì, thôi c hủy dùm e ...
Câu chuyện cắt ngang ở đó, tôi nghe lòng mình càng lạnh hơn, bình thường đi grab tôi thường trả thêm cho tài xế, nhưng lần này họ ko giúp, cũng thật ích kỷ, nhưng trách làm gì tôi lặng lẽ quay đi và hủy cuốc xe, lý do "tài xế yêu cầu hủy"
Sau đó tôi bắt 1 cuốc khác, 1 tài xế khác xuất hiện, tôi cũng đi tới và lại câu lúc nãy, trên đường có tiệm Long Châu nào thì cho chị ghé xuống mua ít thuốc nhé! Tài xế dạ rồi cứ thế tôi leo lên xe, ko đôi co nhiều, mà tôi cũng ko hy vọng người này sẽ đi vào đường trong, vì như thế sẽ phải đi ngoằn ngoèo hơn tốn thêm xăng? mất thời gian, tôi nghĩ thôi thì về đến nhà mình tự ra tiệm mua thuốc cũng đc. Nhưng tài xế này đến đoạn gần Ngô Sĩ Liên lại rẽ vào đường trong, trên khúc quẹo cậu ấy tự lẩm nhẩm "e nhớ trên đường này có 1 tiệm nè". Tự nhiên tôi thấy cảm kích lạ thường, cậu ta đã chủ động tìm đến 1 tiệm thay vì để tôi phải chỉ chỏ hoặc phớt lờ sự nhờ vả của tôi. Lúc đó tôi mới nhận ra ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối lúc nãy, chỉ cách nhau có 1 khoảnh khắc, mà mình thấy được 2 phía của nhân cách con người. Tôi thầm cảm ơn những người như thế, họ thật sự rất tốt bụng, và tôi mong họ sẽ nhận được những điều tốt đẹp trong cuộc sống của họ.
Tuy nó chẳng phải bài học gì to lớn, nó cũng là 1 câu chuyện có hậu cho 1 ngày mùa đông lạnh và xoa dịu tâm hồn cho 1 kẻ bệnh hoạn như tôi trong cơn khốn khó này. Tôi chỉ biết cảm ơn ... và có lẽ cũng phải biết tạ ơn nữa ... chẳng phải vì đâu phải lúc nào ta cũng đạt được điều ta muốn đâu, và điều ta nhận được cũng là những thứ đáng trân trọng rồi... Và tôi tự đặt cho mình câu hỏi, nếu tôi là 1 tài xế grab, tôi sẽ giúp 1 người như vậy chứ? hay là tôi sẽ ko? và có phải ai cũng sẽ giúp? quả nhiên sẽ có người ko giúp, hoặc thấy khó chịu, đó là tâm lý con người mà ... họ đâu có bổn phận phải giúp kẻ khác nhỉ. Nghĩ đến đây thôi tôi phải đồng ý với mình rằng, thật ra đâu phải ai - cũng - có - trái tim - tử tế.
No comments:
Post a Comment